THÌ THẦM MÙA XUÂN

Tháng Mười Hai 29, 2016 6:17 chiều

Mỗi khi trời đã chuyển sang cái tiết se se, lành lạnh, không hiểu sao lòng người ta vấn vương nghĩ đến độ xuân về. Một người mẹ đi chợ buột miêng: sắp tết rồi đấy. Câu nói giản đơn mà sao làm cho lòng tôi  cảm thấy có điều gì tiếc nuối. Tôi bỗng nghe sao da diết lạ lùng.

Có lẽ đó là niềm tiếc nuối của một người đã đi hết tuổi thanh xuân. Chao ôi, người ta  nghĩ đến tuổi xuân với bao nhiêu tâm trạng chất chứa trong lòng. Những em nhỏ hớn hở vào độ xuân sang, những thiếu nữ nghĩ về mùa xuân với bao khát khao cháy bỏng của tuổi xuân thì. Ai có thể dửng dưng khi mỗi độ xuân sang? Ánh hoa đào tưng bừng khắp chốn như ướm vào đôi má hồng của các cô thôn nữ.

Trên những dãy núi hanh hao đã lất phất mưa bụi riêu riêu của mùa xuân, Hoa đào đã bắt đầu đâm những nụ hồng li ti, be bé. Trời đất đã thay áo mới thật rồi. Hình như ta cảm thấy càng rõ hơn cái sự sống đang cựa quậy bên trong những gốc đào già nua xù xì kia trong giá rét của những ngày cuối đông thế mà những chùm lộc non vẫn nhú lên mạnh mẽ bất chấp gió mưa, rét mướt. Hóa ra cái khát vọng sống của tự nhiên nó vô tận biết nhường nào.

Ngắm một gốc đào trước cổng nhà hàng xóm tôi bỗng chạnh lòng, một nỗi buồn trĩu nặng hồn tôi. Tôi thấy thương mình một kẻ thiếu quê hương thật sự. Tôi tìm đâu bóng dáng mẹ tôi.

Đâu rồi giọng ngâm nga bài thơ tết mà cha tôi vừa vung bút khai xuân . .. Mẹ tôi gói bánh chưng tôi ngồi cạnh lân la chờ mẹ gói cho một chiếc bánh nhỏ có chiếc quai xách. Tôi nhờ cha tôi làm dấu chiếc bánh của mình cha cười bảo: Chiếc bánh này nhỏ nhất thì lạc vào đâu được hả con? Ừ nhỉ có thế mà tôi cứ loay hoay với những điều tưởng như đơn giản.

Tôi muốn khóc thật to nhưng dòng nước mắt của tôi đã mặn đắng tự bao giờ chảy vào cổ họng tôi. Cuộc đời tôi thật éo le, thật mong manh như nụ hoa đào kia trước gió.

Hỏi cao xanh, một vòng tuần hoàn của đất trời nữa lại về, bao hy vọng đang trào dâng ngoài kia, còn lòng ta hoang mang vời vợi. Có một không gian nào cho ta nương náu mảnh hồn ta ?…